COVID-19 đã qua rồi mà sao vẫn không ngửi được mùi? | Hậu COVID-19: Rối loạn khứu giác
Mục lục
- Rối loạn khứu giác: Bản chất và cách tiếp cận của Y học cổ truyền Hàn Quốc để phục hồi
- 1. Cuộc sống không ngửi thấy mùi, một triệu chứng phổ biến nhưng dễ bị bỏ qua
- 2. Khứu giác không chỉ là vấn đề đơn giản của mũi
- 3. Tại sao có người thì không sao, còn người khác lại tiếp tục chịu di chứng?
- 4. Tại sao rối loạn khứu giác lại giống như rối loạn vị giác?
- 5. Luyện tập khứu giác, không phải cứ ngửi là xong
- 6. Y học cổ truyền Hàn Quốc từ lâu đã gọi đây là 'Khai khiếu (開竅)'
- 7. Châm cứu có thể thực hiện như thế nào?
- 8. Phục hồi có thể chậm, nhưng chắc chắn là có thể
Rối loạn khứu giác: Bản chất và cách tiếp cận của Y học cổ truyền Hàn Quốc để phục hồi
1. Cuộc sống không ngửi thấy mùi, một triệu chứng phổ biến nhưng dễ bị bỏ qua
Dù COVID đã qua đi… vẫn còn nhiều người không ngửi thấy mùi, đúng không ạ? Đặc biệt trong số phụ nữ trung niên, có nhiều trường hợp than phiền như: “Mùi thịt nướng cứ như mùi tanh vậy”, “Ngửi nước hoa thì chóng mặt và buồn nôn”, “Ăn món gì cũng thấy như nhau”. Khứu giác là một giác quan quan trọng hơn chúng ta nghĩ trong cuộc sống. Nó kết nối với hương vị món ăn, cảm xúc, ký ức và cả cảnh báo an toàn. Thế nhưng, khi khứu giác không quay trở lại, nhiều trường hợp đến bệnh viện chỉ nghe nói “hãy đợi thêm một chút” rồi thôi. Vậy thì, tại sao rối loạn khứu giác lại xảy ra và chúng ta nên giúp phục hồi bằng cách nào?
2. Khứu giác không chỉ là vấn đề đơn giản của mũi
Khứu giác không chỉ đơn thuần là “ngửi mùi”. Đó là một mạch thần kinh tinh vi kết nối từ tế bào khứu giác trong mũi → dây thần kinh khứu giác → đến thùy trán của đại não và hệ viền. Các phân tử mùi đến biểu mô khứu giác ở phần trên của khoang mũi, và từ đó tín hiệu được truyền đến não để được diễn giải là “đây là mùi hương hoa hồng”. Tuy nhiên, COVID-19 không phá hủy trực tiếp các tế bào khứu giác mà là các tế bào hỗ trợ xung quanh chúng. Kết quả là, dây thần kinh khứu giác mất chức năng, không thể gửi tín hiệu cảm giác hoặc gửi sai lệch. Từ đó dẫn đến việc không ngửi thấy mùi hoặc nhận thức mùi đang có một cách bất thường, gọi là 'loạn khứu giác' (parosmia).
3. Tại sao có người thì không sao, còn người khác lại tiếp tục chịu di chứng?
Cùng mắc COVID-19, nhưng có người chỉ sau vài ngày đã ngửi thấy mùi trở lại, còn có người sau vài tháng, thậm chí hơn 1 năm vẫn chưa hồi phục. Sự khác biệt này đến từ một số yếu tố. Những người có biểu hiện thụ thể ACE2 cao về mặt di truyền có thể bị nhiễm trùng nặng hơn, và tốc độ phục hồi khác nhau tùy thuộc vào tốc độ, cường độ phản ứng miễn dịch, khả năng tái tạo thần kinh và sự ổn định của hệ thần kinh tự chủ. Đặc biệt, rối loạn khứu giác thường kéo dài ở phụ nữ trong độ tuổi 30-50, điều này được cho là do miễn dịch bẩm sinh mạnh nhưng quá trình tái tổ chức mạch cảm giác chậm, hoặc cấu trúc thần kinh nhạy cảm với căng thẳng và mô hình giấc ngủ bị ảnh hưởng.
4. Tại sao rối loạn khứu giác lại giống như rối loạn vị giác?
Đây là điều mà rất nhiều người nhầm lẫn. Mọi người thường nói “không thấy ngon miệng”, nhưng trên thực tế, vị giác tự thân thường vẫn bình thường. Hơn 80% ‘vị’ mà chúng ta cảm nhận chính là khứu giác. Các vị giác cơ bản như ngọt, mặn, đắng được cảm nhận ở lưỡi, nhưng ‘vị thịt’, ‘mùi cà phê’, ‘mùi khét’, ‘mùi húng quế’ đều do mũi đảm nhiệm. Vì vậy, khi khứu giác biến mất, thức ăn trở nên nhạt nhẽo, vô vị, và trong quá trình phục hồi, thậm chí còn bị biến đổi thành mùi khó chịu. Chúng ta gọi đó là ‘loạn vị giác’ (dysgeusia) và ‘loạn khứu giác’ (parosmia). Vấn đề không nằm ở bản thân giác quan, mà là do não đang diễn giải sai chúng.
5. Luyện tập khứu giác, không phải cứ ngửi là xong
Ở đây có một phương pháp điều trị quan trọng xuất hiện, đó chính là luyện tập khứu giác. Đây không chỉ đơn thuần là “hãy ngửi mùi đi”, mà là một bài tập phục hồi chức năng nhằm dạy não bộ nhận thức lại các giác quan. Bạn sẽ ngửi bốn loại mùi hương: hoa hồng, chanh, bạch đàn và đinh hương, hai lần một ngày, đồng thời cố ý nhận biết và hình dung “đây là hoa hồng”, “đây là bạch đàn” khi ngửi. Điều này sẽ kích thích tái tạo thần kinh và kết nối lại mạch diễn giải cảm giác của não. Phương pháp này đã được sử dụng thực tế trước COVID-19 để điều trị mất khứu giác sau chấn thương và di chứng sau nhiễm virus. Ngạc nhiên là đây không phải là phương pháp thực hiện tại bệnh viện, mà là một liệu pháp tự điều trị có thể kiên trì thực hiện tại nhà.
6. Y học cổ truyền Hàn Quốc từ lâu đã gọi đây là 'Khai khiếu (開竅)'
Điều thú vị là, trong y học cổ truyền Hàn Quốc, rối loạn khứu giác từ xưa đã được mô tả là 'khí môn bị đóng', hay 'khiếu bị bít'. Vì vậy, để giải quyết tình trạng này, người ta đã sử dụng các vị thuốc khai khiếu (開竅藥), như bạc hà, kinh giới, tô hợp hương, long não là những vị thuốc có tính thơm mạnh đã được sử dụng theo truyền thống. Những vị thuốc này không chỉ dùng để thông mũi, mà còn được hiểu là có tác dụng đánh thức não bộ và mở lại các mạch cảm giác. 'Tỉnh não' (醒腦) trong y học cổ truyền Hàn Quốc chính là điều này. Nếu xét theo khía cạnh hiện đại, đây chính là kích thích thần kinh thông qua hương thơm dễ bay hơi + kích hoạt mạch nhận thức. Tức là, một khái niệm trùng khớp chính xác với cấu trúc của luyện tập khứu giác.
7. Châm cứu có thể thực hiện như thế nào?
Châm cứu cũng là một cách tiếp cận khả thi. Lúc này, không chỉ đơn thuần châm kim vào vùng quanh mũi, mà còn phải nhắm đến việc kích thích dây thần kinh khứu giác → trung tâm cảm giác của đại não → ổn định hệ thần kinh tự chủ. Châm các huyệt Thượng Tinh, Ấn Đường, Nghinh Hương để kích thích trực tiếp đường dẫn thần kinh khứu giác; Bách Hội, Hợp Cốc để thúc đẩy tính dẻo của mạch cảm giác; Thần Môn, Tam Âm Giao, Nội Quan để ổn định hệ thần kinh tự chủ + làm dịu phản ứng cảm xúc. Sự kết hợp này là cách để giúp "đánh thức" khứu giác trở lại và giúp não "diễn giải" nó.
8. Phục hồi có thể chậm, nhưng chắc chắn là có thể
Khứu giác không phải là một giác quan đơn thuần. Nó còn là một mạch cảm xúc chịu trách nhiệm về hương vị cuộc sống của chúng ta, là chỉ số phục hồi thần kinh sau nhiễm trùng và là thước đo sự ổn định của hệ thần kinh tự chủ. Thay vì cứ chờ đợi vô định, điều quan trọng là phải kiên trì thực hiện một chiến lược phục hồi bao gồm luyện tập nhận biết mùi hương, phục hồi cơ thể thông qua thuốc Đông y, kích thích mạch cảm giác-nhận thức thông qua châm cứu, cùng với việc cải thiện giấc ngủ và ổn định tinh thần. Khứu giác là một giác quan cần được học lại. Vì vậy, có lẽ bây giờ là thời điểm tốt nhất để bắt đầu quá trình phục hồi.
#di chứng COVID #rối loạn khứu giác do COVID