Trang chủ Blog Giảm cân
Cách tính béo phì: Từ công thức BMI đến phạm vi bình thường, tiêu chí thừa cân
Blog 12 tháng 5, 2026

Cách tính béo phì: Từ công thức BMI đến phạm vi bình thường, tiêu chí thừa cân

Bác sĩ Yeonseung Choe
Bác sĩ Yeonseung Choe
Bác Sĩ Trưởng

Khi nhắc đến chuyện cân nặng trong phòng khám, câu hỏi đầu tiên tôi thường nghe là "Viện trưởng ơi, tôi có bị béo phì không?". Nếu là tôi, tôi cũng sẽ hỏi tương tự. Vì nếu chỉ nhìn vào con số trên cân, ta khó có thể cảm nhận được cơ thể mình đang ở mức nào. Vì vậy, cần công cụ tính độ béo phì được dùng chung tại các trạm y tế và bệnh viện. Chỉ với hai con số chiều cao và cân nặng, nó chỉ ra vị trí của tôi một cách khách quan, không gì tốt hơn làm bước đầu tiên của việc giảm cân. Hôm nay, tôi sẽ giải thích công thức chỉ số khối cơ thể (BMI) được tính và diễn giải như thế nào, cùng những lĩnh vực mà con số này không chạm tới, bằng những lời giải thích thường đưa ra tại phòng khám.

![Hình ảnh trực quan hóa công thức tính BMI dạng hộp. Công thức được nhấn mạnh bằng gạch chân kép và ghi rõ đơn vị của mỗi biến số (kg, m). Phong cách công thức thường dùng trong biểu đồ của một số bệnh viện/trạm y tế để tạo sự tin cậy]](/api/files/assets/2026-06/1b5a733d.png?sig=6336adb2290ee7b9ef05e7cdc1ffe3909b749c8a6a8c0fb6c951c849d087a558)

Con số BMI, chính xác thì được tạo ra như thế nào

Độ béo phì thường được tính bằng chỉ số khối cơ thể (BMI). Công thức rất đơn giản.

BMI = Cân nặng (kg) ÷ [Chiều cao (m)]²

Vì cân nặng được chia cho bình phương chiều cao, nên chiều cao càng lớn thì mẫu số càng tăng nhanh. Đó là lý do tại sao cùng là 70kg nhưng tùy vào chiều cao mà BMI sẽ khác nhau đáng kể. Công thức này được dùng chung tại các trạm y tế và chính quyền địa phương trên toàn quốc như Im Sil-gun, Seongnam-si, Jinju-si, Ulsan Nam-gu, Hanam-si, và bệnh viện. Điều quan trọng là nó được chuẩn hóa để ai tính ở đâu cũng ra cùng một con số. Những người đến nhận thuốc Đông y giảm cân cũng ghi con số này ở đầu biểu đồ khám để theo dõi thay đổi dễ dàng hơn.

![Hình ảnh trực quan hóa ví dụ 170cm, 70kg qua sơ đồ 3 bước. Bước một: Chuyển đổi 170cm thành 1.70m / Bước hai: Tính 1.70×1.70=2.89 / Bước ba: 70÷2.89=24.2]](/api/files/assets/2026-06/9cd7c264.png?sig=b4d978c69897340183c9283e660a2b38b0411402e615d0d50c00da5cbc859b68)

Hãy cùng tính thử với con số thực tế

Nếu chỉ nghe lời nói thì sẽ cảm thấy khó, nên hãy cùng xem qua một ví dụ. Giả sử một người cao 170cm và nặng 70kg.

  • Đổi chiều cao sang mét: 170cm → 1.70m
  • Tính bình phương chiều cao: 1.70 × 1.70 = 2.89
  • Chia cân nặng cho giá trị đó: 70 ÷ 2.89 ≒ 24.2 kg/m²

BMI của người này khoảng 24.2. Không cần dùng máy tính, chỉ cần ghi chú trên điện thoại là đủ. Khi tôi tính trực tiếp cho bệnh nhân tại phòng khám, nhiều người phản ứng rằng "Ơ, cao hơn tôi nghĩ nhỉ". Bởi vì cảm nhận khi chỉ nhìn con số 70 trên cân và khi quy đổi sang BMI 24.2 là khác nhau. Cùng 70kg nhưng người cao 180cm sẽ có BMI ở mức 21, nằm giữa phạm vi bình thường. Đó là lý do tại sao việc so sánh cân nặng đơn thuần không có ý nghĩa mà phải xem xét cùng với chiều cao.

![Bảng so sánh hệ thống phân loại BMI 6 cấp độ. Liệt kê từng danh mục từ thiếu cân đến béo phì độ 3 theo hàng, ghi rõ phạm vi chỉ số BMI và tên phân loại. Ví dụ 24.2 là 'Tiền béo phì (thừa cân)']](/api/files/assets/2026-06/6c960fc3.png?sig=a24e1416d2665196c45f6286c7d7046aacf65b93d1abe6655047f2b6bee25a6f)

24.2 thuộc nhóm nào — Xem xét phạm vi bình thường

Tiêu chuẩn đánh giá của các trạm y tế trong nước tuân theo tiêu chuẩn của Hiệp hội Béo phì Hàn Quốc và Cơ quan Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh được chia như sau.

  • Thiếu cân: BMI dưới 18.5
  • Cân nặng bình thường: BMI 18.5 ~ 22.9
  • Tiền béo phì (thừa cân): BMI 23.0 ~ 24.9
  • Béo phì cấp độ 1: BMI 25.0 ~ 29.9
  • Béo phì cấp độ 2: BMI 30.0 ~ 34.9
  • Béo phì cấp độ 3 (cao độ): BMI từ 35.0 trở lên

Con số 24.2 tính toán trước đó thuộc nhóm tiền béo phì (thừa cân). Tuy chưa phải là béo phì nhưng đây là khoảng nằm trên ranh giới giữa bình thường và béo phì. Tại phòng khám, tôi thường nói với những người ở khoảng này rằng "đây là thời điểm tốt nhất để xoay chuyển". Bởi vì nếu chuyển sang béo phì cấp độ 1 (25.0~29.9), độ khó của việc giảm cân sẽ tăng lên một bậc.

Tham khảo: Một số trạm y tế cũng xem mức độ béo phì (%) so với cân nặng chuẩn. Công thức: {(cân nặng hiện tại − cân nặng chuẩn) ÷ cân nặng chuẩn} × 100, nếu +10% trở xuống so với cân nặng chuẩn thì được đánh giá là bình thường. Để chẩn đoán chính xác, nên tham khảo thêm hướng dẫn của trạm y tế và bệnh viện.

Có những người không phù hợp với công thức này

BMI không phải là vạn năng. Vì là công thức chỉ nhìn vào chiều cao và cân nặng nên không phân biệt được thành phần cơ thể. Có những trường hợp điển hình không phù hợp như sau:

  • Người có nhiều cơ bắp — Vận động viên thể hình hoặc người tập gym lâu năm, cơ nặng nên dù BMI ra béo phì nhưng thực tế cơ thể khỏe mạnh
  • Người già — Cơ giảm, mỡ tăng nhưng nếu cân nặng tương tự thì BMI vẫn bình thường, trong khi thành phần cơ thể thực tế không như vậy
  • Phụ nữ mang thai — Trọng lượng thai nhi và nước ối cộng thêm nên việc diễn giải BMI trở nên vô nghĩa

Trong những trường hợp này, khó có thể kết luận béo phì chỉ dựa trên một con số BMI. Tại phòng khám, có khá nhiều người "BMI bình thường nhưng chỉ bụng to" tìm đến. Nếu chỉ tin vào BMI và yên tâm, dễ bỏ sót mỡ bụng. Vì vậy cần xem xét các chỉ số bổ sung cùng nhau.

![Thể hiện các chỉ số bổ sung cần kiểm tra cùng với BMI dưới dạng danh sách kiểm tra. Đặt hộp kiểm (✅) trước mỗi chỉ số (tỷ lệ mỡ cơ thể, khối lượng cơ, chu vi vòng eo, huyết áp·đường huyết·cholesterol) để trực quan hóa luồng phán đoán thực tế.]](/api/files/assets/2026-06/37aebf0c.png?sig=e09d27864b6b176d4cd4a39dbf7d87cd684daaa00e6e122a1f74dfed4236220b)

Các chỉ số nên xem cùng với BMI

Đừng kết thúc chỉ với một con số trên cân, tôi sẽ giới thiệu cho bạn những chỉ số giúp bức tranh tổng thể trở nên rõ ràng hơn nhiều.

  • Tỷ lệ mỡ cơ thể — Kiểm tra bằng thiết bị đo thành phần cơ thể như InBody. Ngay cả khi BMI bình thường, nếu tỷ lệ mỡ cơ thể cao thì đó là béo phì thể gầy
  • Khối lượng cơ (khối lượng cơ xương) — Cùng một cân nặng, nhưng nếu có cơ bắp nâng đỡ thì tỷ lệ trao đổi chất cơ bản sẽ được duy trì. Khi giảm cân, nếu mất cả cơ bắp thì chắc chắn sẽ xảy ra hiệu ứng yoyo
  • Chu vi vòng eo — Chỉ số béo bụng. Nếu BMI bình thường nhưng chu vi vòng eo tăng lên, cần nghi ngờ mỡ nội tạng
  • Huyết áp · Đường huyết · Cholesterol — Cùng một chỉ số BMI nhưng tình trạng sức khỏe chuyển hóa có thể khác nhau nên cần xem xét cùng nhau

Đối với những người đến để kê đơn thuốc Đông y giảm cân, tại lần khám đầu tiên, chúng tôi cũng đo BMI, thành phần cơ thể và chu vi vòng eo cùng nhau. Đừng bám víu vào một con số duy nhất mà hãy nhìn từ nhiều góc độ để định hướng giảm cân. Thay vì cân trọng lượng theo đơn vị 1 ngày rồi vui buồn thất thường, việc theo dõi xu hướng thành phần cơ thể theo tuần sẽ hữu ích hơn nhiều.

![Câu nói lớn nhấn mạnh thông điệp cốt lõi kết thúc blog. Một câu nói thực tế đúc kết từ kinh nghiệm tại phòng khám, nội dung đối lập giữa ý nghĩa của con số và hướng thay đổi thực tế.]](/api/files/assets/2026-06/f4455270.png?sig=c9da546b745c2c4eac25fc560b32e8bc6c9a4a6d4fe1cb29f96a4d75c51b6527)

Một dòng dưới góc nhìn Y học cổ truyền

Trong Y học cổ truyền, cùng một chỉ số BMI nhưng nếu các mẫu thể chất như khí hư (qi deficiency), thấp đàm (dampness-phlegm), ứ huyết (blood stasis) khác nhau thì vị trí tích mỡ và tốc độ giảm cân cũng khác nhau.

Việc tính toán độ béo phì mà tôi đã hướng dẫn hôm nay là bước đầu tiên của việc giảm cân. Không cần phải thất vọng nếu kết quả là 24.2, cũng không cần chủ quan nếu kết quả là 22. Con số chỉ là vạch xuất phát, và sự thay đổi thực sự bắt đầu từ việc xem xét cơ thể bạn tích mỡ theo mẫu nào. Tại phòng khám Baekrokdam, chúng tôi đo BMI, thành phần cơ thể, chu vi vòng eo cùng nhau và cùng bạn tìm con đường giảm cân không quá sức với đơn thuốc Baekrok Gambi-jung tablet phù hợp với thể chất. Nếu bạn từng cảm thấy choáng váng một mình trước bàn cân, hãy cùng sắp xếp lại các con số tại phòng khám.

Bạn có triệu chứng lo lắng?

Nhận tư vấn 1:1.

Bác sĩ Yeonseung Choe

Bác sĩ Yeonseung Choe Bác Sĩ Trưởng

Tôi đã gặp nhiều bệnh nhân tìm đến sau khi thăm khám tại nhiều cơ sở y tế và chuyên khoa vì bệnh kéo dài hoặc thường xuyên tái phát. Các triệu chứng như đau bụng, đau đầu, hồi hộp, chóng mặt và mất ngủ—vốn thường do những chuyên khoa khác nhau xử lý—đôi khi cùng xuất hiện ở một người. Dù đã dùng thuốc cho từng triệu chứng, tình trạng vẫn có thể không cải thiện rõ rệt và việc sống chung với khó chịu dần trở thành một phần của cuộc sống hằng ngày. Trong những trường hợp này, tôi không chỉ nhìn vào từng chẩn đoán riêng lẻ mà còn xem xét các triệu chứng liên hệ và thay đổi cùng nhau như thế nào. Chỉ hỏi về triệu chứng gây khó chịu nhất hiện tại sẽ khó nắm bắt được toàn bộ diễn tiến. Tôi tìm hiểu thời điểm cơ thể bắt đầu thay đổi và những biến chuyển xảy ra sau bệnh tật, phẫu thuật, sinh con hoặc sau khi bắt đầu hay ngừng dùng thuốc. Tôi cũng xem lại thay đổi về cân nặng, chế độ ăn và giấc ngủ, rồi sắp xếp theo thời gian những triệu chứng đã cải thiện sau điều trị trước đây và những triệu chứng vẫn còn. Kết quả xét nghiệm, chẩn đoán và quá trình điều trị trước đây là những thông tin cần thiết để hiểu tình trạng cơ thể hiện tại. Nghiên cứu lâm sàng của y học cổ truyền Hàn Quốc hiện đại, nghiên cứu sinh lý và bệnh lý của y học hiện đại, cùng những quan sát được ghi lại trong y thư cổ điển là các góc nhìn khác nhau về cùng một cơ thể. Thay vì đặt bệnh nhân vào một góc nhìn duy nhất, tôi cân nhắc phạm vi mà mỗi góc nhìn có thể giải thích và tìm những manh mối giúp kết nối các triệu chứng cùng quá trình điều trị trước đây vốn được xem xét riêng rẽ.

Xem thêm →

Bài viết liên quan